Lời nguyền toàn thắng vòng bảng World Cup: Đức và Mỹ phát tín hiệu cảnh báo

Thất bại của Đức và Mỹ ở lượt cuối vòng bảng World Cup 2026 đã thổi bùng cuộc tranh luận quen thuộc nhưng luôn nóng: liệu toàn thắng ở vòng bảng có thật sự là dấu hiệu đáng mừng, hay đôi khi lại là một cái bẫy trước giai đoạn knock-out đầy khắc nghiệt? Trong bối cảnh các ứng viên vô địch thường bị đánh giá rất cao sau ba trận hoàn hảo, lịch sử gần đây cho thấy một cú sảy chân đúng lúc đôi khi còn hữu ích hơn một hành trình quá trơn tru.
Ở bảng E, tuyển Đức dưới thời Julian Nagelsmann để thua Ecuador 1-2 dù Leroy Sané đã mở tỷ số ngay phút thứ 2. Kết quả này khiến người hâm mộ không khỏi lo lắng, nhưng thực tế, khi Đức đã chắc suất đi tiếp và vẫn giữ ngôi đầu bảng, trận thua lại giống như một lời nhắc nhở hơn là thảm họa. Nagelsmann thừa nhận đội bóng cần rút kinh nghiệm sau thất bại và phải khởi đầu tốt hơn ở vòng loại trực tiếp, trong khi Joshua Kimmich cũng chỉ ra điểm yếu khi Đức liên tục tự đẩy mình vào thế khó bằng những pha mất bóng và để thủng lưới quá nhiều. Tại bảng D, tuyển Mỹ cũng trải qua kịch bản tương tự khi Mauricio Pochettino xoay tới chín vị trí sau khi đã sớm giành ngôi nhất bảng, rồi nhận thất bại 2-3 trước Thổ Nhĩ Kỳ bởi bàn quyết định muộn của Kaan Ayhan. Chiến lược gia người Argentina bày tỏ sự không hài lòng khi dư luận chỉ tập trung vào kết quả thua mà quên mất việc Mỹ đã đứng đầu bảng, đồng thời nhấn mạnh rằng mục tiêu lịch sử thực sự của một đội tuyển là vô địch World Cup, chứ không chỉ là thắng cả ba trận vòng bảng.
Nhìn rộng ra, thống kê trong nhiều kỳ World Cup cho thấy không đội nào kể từ Brazil 2002 thắng tuyệt đối cả ba trận vòng bảng rồi bước lên ngôi vô địch, và điều đó không phải ngẫu nhiên. Italy 2006 từng hòa Mỹ, Tây Ban Nha 2010 khởi đầu bằng cú sốc trước Thụy Sĩ, Đức 2014 bị Ghana cầm chân, Pháp 2018 hòa Đan Mạch, còn Argentina 2022 từng thua Saudi Arabia ngay trận mở màn. Mẫu số chung của những nhà vô địch không nằm ở sự hoàn hảo sớm, mà ở khả năng điều chỉnh sau va chạm. Một cú vấp có kiểm soát có thể giúp đội bóng nhận ra lỗ hổng chiến thuật, thử chiều sâu đội hình và kích hoạt tinh thần cạnh tranh nội bộ. Với World Cup, phong độ đỉnh cao đến quá sớm đôi khi lại là cái bẫy; đội lên ngôi sau cùng thường không phải đội hoàn hảo nhất ở tháng Sáu, mà là đội biết sống sót và hoàn thiện mình tốt nhất trong tháng Bảy.








